Cập nhật 08:51 ngày 24/01/2018
Thể thao | 10 tháng 10, 2016 | 23:05

Nghị lực của cô gái bị bại não trở thành vận động viên điền kinh

Không được may mắn như nhiều người, ngay từ khi mới sinh ra Đào Mỹ Thương đã phải gánh chịu một nỗi đau lớn, là mắc bệnh bại não. Thế nhưng, trong cơ thể tật nguyền nhỏ bé đó, luôn cháy bỏng ngọn lửa nghị đầy nghị lực. Ngọn lửa ấy giúp cô phấn đấu trên con đường học vấn, để trở thành cử nhân công nghệ thông tin. Bên cạnh đó, cô còn là vận động viên thể thao, đoạt nhiều huy chương trong các giải đấu lớn.

Vượt lên số phận

Loading...

Chúng tôi tìm tới gia đình Đào Mỹ Thương (SN 1986, ngụ đường Bàu Cát 8, phường 14, quận Tân Bình, TP.HCM) vào một buổi trưa đầy nắng. Không quá khó để nhận ra hình ảnh một cô gái với dáng người nhỏ thó, nước da trắng, chân tay co rút, đi lại rất khó khăn, và những câu nói không tròn vành chữ. Nhưng cô gái ấy đã để lại cho chúng tôi rất nhiều ấn tượng, vì vẻ tự tin, và ánh mắt trong trẻo chứa đựng bao khát vọng.

Theo lời bà Trương Thị Lựu (SN 1957, mẹ của Thương), Thương là đứa con duy nhất trong nhà. Những ngày mới sinh, ông bà vỡ òa trong niềm vui sướng được làm cha, làm mẹ. Bao nhiêu niềm vui, hạnh phúc đặt lên cô con gái bé bỏng ấy. Thế nhưng số phận thật nghiệt ngã, khi sáu tháng tuổi Thương đã có những biểu hiện khác thường: cơ thể yếu ớt, đầu lắc qua lắc lại như không xương, chân tay có hiện tượng co rúm. Hai vợ chồng bà hốt hoảng đưa con tới bệnh viện, và bác sỹ kết luận Thương bị bệnh bại não. Nghe đến đây, ông bà bế con ra về trong nỗi tuyệt vọng. Từ những ngày đó, đứa bé lớn lên nhưng không thể đi lại, nói chuyện, chỉ biết gắn với chiếc giường.

Càng lớn, cơ thể cô bé càng gầy gò, chân tay không thể cử động, cơ mặt, cơ lưỡi cũng bị ảnh hưởng, nên rất khó nói chuyện.  Mọi sinh hoạt chỉ biết nhờ vào người mẹ. Không khuất phục trước số phận, hai vợ chồng bà dạy cho con những bước đi đầu tiên trên đôi tay của mình. Năm tám tuổi, Thương đã bước chập chững biết đi, và cũng là lúc cô bé đòi được đến trường đi học như bao chúng bạn khác. Tuy nhiên đến với con chữ, Thương phải đối mặt với nhiều gian truân, thử thách hơn bao giờ hết. Nhưng vì tình yêu dành cho con, bà Lựu tất tả đi khắp các trường trong thành phố xin cho con được học. Nhưng đi tới đâu, bà cũng chỉ nhận được những cái lắc đầu.

loading...
Đào Mỹ Thương bên cạnh chiếc máy tính của mình

Đào Mỹ Thương bên cạnh chiếc máy tính của mình

“Đi đến các trường khuyết tật thì không có lớp dạy, còn trường bình thường thì không ai nhận. Tìm mãi rồi mới được một trường  nhận Thương vào học, nhưng chỉ được hai ngày là họ lại trả về…”, bà Lựu ngậm ngùi chia sẻ. May mắn, nhờ một người bạn của mẹ giới thiệu, nên Thương được nhận vào học tại trường Tiểu học Lê Thị Hồng Gấm. Những ngày đầu đến lớp ai nấy đều nhìn cô bé với những cặp mắt ái ngại, dè chừng. Bạn cùng lớp trêu chọc, những suy nghĩ mặc cảm, tự ti với bản thân luôn bủa vây bên người. Không chỉ vậy, quá trình tập viết, tập đọc của Thương cũng là một gian truân.

Nhưng vì muốn theo kịp chúng bạn trên lớp, Thương bắt đầu những nét chữ nguệch ngoạc trên đôi tay tật nguyền. Chữ viết càng có tiến bộ, thì bàn tay lại càng chai cứng chai cứng bấy nhiêu. Học hết lớp 3, trường chạy theo thành tích, thầy cô lơ là việc dạy bảo, vì nghĩ rằng cô bé tật nguyền không biết gì, có dạy cũng vô ích. Thương gắng gượng học đến giữa lớp năm rồi nghỉ. Không từ bỏ ước mơ, đến năm 18 tuổi Thương muốn tiếp tục đi học. Bố mẹ Thương lặn lội đi hầu hết các trường trong thành phố, chỉ để xin cho con gái được đến lớp. Rồi họ cũng từ chối. hai vợ chồng bà Lựu phải tìm đến Trung tâm bảo trợ dạy nghề và tạo việc làm cho người tàn tật. Để được vào học, Thương phải trải qua bài kiểm tra của nhà trường, và ai đó cũng ngạc nhiên về cách giải toán nhanh của cô bé.

Suốt 12 năm học, dù bị đứt quãng nhiều lần, nhưng Mỹ Thương vẫn không nản chí, vượt qua những khó khăn để đạt được kết quả học tập khá, giỏi. Để chứng minh cho tất cả mọi người biết đến năng lực của mình. Mong muốn họ từ bỏ suy nghĩ xem thường những người khuyết tật, Thương quyết tâm học chăm chỉ, ngày nào cũng thức tới 2h sáng để làm bài tập rồi mới đi ngủ.

Và thành công

Con đường đi đến học vấn gian nan của cô gái tật nguyền vẫn chưa dừng ở đó. Khi chuẩn bị đến kỳ thi tốt nghiệp THPT, nỗi trăn trở lo cho con gái vẫn cứ đeo đẳng trên đôi vai của hai vợ chồng già. Bà Lựu lặn lội gửi đơn lên Sở Giáo dục – Đào tạo TP. HCM, xin được chế độ ngồi phòng thi riêng cho người khuyết tật. Sau đó, Sở Giáo dục – Đào tạo TP. HCM đã đặc cách cho Thương một phòng học thi riêng.

Hơn 20 năm với biết bao khó khăn, thành quả mà Thương đạt được là thi đỗ vào trường cao đẳng Công nghệ thông tin TP.HCM. “Ngày đầu tiên bước chân vào cổng trường, tôi đã có cảm giác lo sợ một điều gì đó. Những ánh mắt cứ đăm đăm nhìn về phía mình khiến tôi chùn bước. Dốc hết can đảm, tôi tự tin bước vào lớp học, tất cả các bạn dù đang ồn ào thì cũng bất ngờ im lặng. Ấn tượng đầu tiên của tôi ngày đó là cả lớp toàn nam, và chỉ có duy nhất năm bạn gái. Những ngày đầu đi học, tôi đã tập làm quen với chiếc máy tính, nhưng tay chân cứ lóng ngóng không thể bấm được bàn phím. Trong giây phút cay đắng và không kiềm chế được cơn tuyệt vọng, tôi đã  đập vỡ cái bàn phím. Nhưng lại nghĩ “không lẽ mình lại thua cái máy tính”, tôi ngồi mày mò cả ngày lẫn đêm. Sau bốn tháng cuối cùng đã đánh máy được, nhưng chỉ dùng được hai ngón tay mà thôi”, Thương kể.

Rất nhiều huy chương khác nhau mà Mỹ Thương nhận được trong các giải đấu.

Rất nhiều huy chương khác nhau mà Mỹ Thương nhận được trong các giải đấu.

Không những vậy, từ năm 2003 đến nay Mỹ Thương đã giành được 13 huy chương vàng, bạc, và đồng ở các bộ môn: đẩy tạ, ném lao, ném đĩa, chạy 100m… Hơn nữa, cô còn được nhận bằng khen của hội Liên hiệp phụ nữ Việt Nam dành cho VĐV đạt thành tích xuất sắc thi đấu tại ASEAN Paragames 2 năm 2003, được tổ chức tại thủ đô Hà Nội; bằng khen của Uỷ ban TDTT cho VĐV điền kinh đoàn thể thao người khuyết tật Việt Nam. Gần 30 năm phấn đấu chỉ để khẳng định bản thân, chứng minh cho mọi người thấy được nghị lực phi thường của mình. Nhưng giờ đây, ước mơ của cô gái tật nguyền  là tìm được một công việc đúng ngành học, để có thể tự nuôi sống được bản thân, khi không có bố mẹ bên cạnh.

Chuẩn bị cho hành trình tìm việc của mình, Mỹ Thương đã mua một chiếc xe đạp. Ngày ngày chăm chỉ tập luyện, để có thể tự đi làm bằng đôi chân của mình. Hơn thế nữa, người con gái này cũng thầm mong một tình yêu chân thành, sẽ đến với mình. Hy vọng rằng, cuộc đời này sẽ mang lại cho cô gái giàu nghị lực như Thương, những may mắn và niềm hạnh phúc. Bởi, bất cứ ai, luôn nỗ lực av2 sống hết mình, cũng đều xứng đáng được hưởng những điều đó.

Không phải ai cũng làm được

Ông Trần Minh Hiếu, Trưởng phòng LĐ-TB&XH UBND phường 14 (quận Tân Bình) cho biết: “Có thể nói với nghị lực phi thường vượt qua mặc cảm từ một cô gái tật nguyền, để trở thành cử nhân ngành CNTT, và một vận động viên khuyết tật đạt nhiều thành tích cao như vậy quả là điều đáng khâm phục không phải ai cũng làm được. UBND phường đánh giá rất cao về chuyện này, và thường xuyên xuống động viên thăm hỏi tặng quà. Được biết, hiện Thương đã ra trường và đang cần một việc làm để phụ giúp bố mẹ, nhưng việc đi lại thì vô cùng khó khăn. Chúng tôi đang quan tâm đến điều này, và sẽ cố gắng tạo mọi điều kiện tốt nhất để cô bé có được công việc như mình vẫn mơ ước”.

Theo Đời sống & Pháp luật


® Bản quyền thuộc về tác giả và nguồn tin được báo mới tổng hợp trích dẫn.
Đọc tin tức sự kiện tin tức mới nhất, nhanh và hay nhất trong ngày tại: Báo mới 24h