Cập nhật 11:01 ngày 12/12/2017
Hôn nhân gia đình | 27 tháng 12, 2016 | 13:50

Khi nào thì ta mới biết yêu tử tế một người?

Cho nên đừng nóng vội khi trải qua những mối tình sai, bởi tình yêu sẽ đến vào đúng lúc khi bạn gặp được đúng người!

Đi tìm tình yêu và người để yêu luôn là một cuộc hành trình đầy gian khổ. Ở mỗi chặng đường, chúng ta sẽ gặp mỗi một kiểu người với những cách yêu khác nhau. Và sau tất cả, những gì chúng ta thu lượm được đôi khi không được vẹn nguyên như mong muốn. Có người sẽ vui sau khi trải qua nhiều cơn sóng gió đã có thể nắm chặt tay người mà mình thương. Cũng có người buồn vô hạn bởi họ đã hy sinh đủ nhiều mà vẫn gặp những câu chuyện tình bi thảm.

Loading...

Dù tình yêu là một đóa hoa với muôn màu vạn trạng, đối với mỗi người sẽ tỏa ra thứ hương sắc khác nhau, nhưng chung quy lại sẽ có vài điểm chung không thể tách rời.

Tôi tin chắc rằng ai đó cũng đã từng dốc cạn say mê và ngây thơ của tuổi đôi mươi can trường mạnh mẽ, chỉ để nắm vội một bàn tay chìa ra với mình. Thú thật, thứ tình cảm đầu tiên ấy đủ lung linh và đẹp đẽ đến nỗi khiến con người ta trở nên lóa mắt. Chúng ta đôi khi mù quáng, bất chấp tất cả để có thể được kề bên, được sánh vai, được lắng nghe giọng nói của người ấy mỗi lúc đêm về, được ôm, được hôn, và được thuộc về nhau trọn vẹn. Chúng ta cũng không ít lần biện minh rằng tình yêu tuổi trẻ chính là sự trải nghiệm quý báu, cho nên chúng ta nhất định phải sống cho hết mình.

loading...

Và sau những chuỗi ngày “hết mình” của tuổi trẻ, bỗng một lúc nào đó chợt bước chân chúng ta chững lại và tự “giật mình” hoảng hốt. Chúng ta là ai, và đang ở nơi đâu? Dường như Trái đất là tên gọi của một tinh cầu xa lạ, và chúng ta chỉ đang lạc những bước chân rệu rã của mình trên đó. Chúng ta hụt hẫng bởi tình yêu thánh thiện dần rời xa, người yêu đầu tiên cũng rời xa. Chúng ta đứng trên đỉnh của một con dốc mang tên Tuyệt Vọng. Chúng ta òa khóc và bắt đầu tự dằn vặt về tuổi trẻ của mình… Rất nhiều chúng ta đã, đang và sẽ như thế. Như tôi, tôi cũng đã từng.

Để rồi sau một lần vấp ngã, trái tim bỗng trở nên nguội lạnh. Chúng ta sợ sệt, dè chừng với bất cứ mối quan hệ nào. Chúng ta tồn tại giữa cuộc đời để va chạm với rất nhiều thứ mới mẻ, với rất nhiều những cột mốc hay ho, nhưng tuyệt nhiên với tình yêu thì không. Chúng ta “né” khá giỏi những cuộc hẹn hò chớp nhoáng, những lời mai mối giới thiệu, hoặc là lạnh lùng thờ ơ với cả những lời chào…

Người khác nhìn vào có thể thấy rõ một khuôn mặt dửng dưng với một trái tim sắt đá. Chỉ bản thân chúng ta biết rằng trái tim mình vẫn đang có lửa đỏ hồng bên trong sâu thẳm, mà buồn một nỗi chưa tìm thấy người đủ kiên trì để thổi bùng ngọn lửa đó lên. Chúng ta không mong chờ, không thắp hy vọng, nhưng dường như cũng chưa hẳn là phủ một màu tàn tro của tuyệt vọng.

Hoặc là, có những người lại chọn cách lao vào những cuộc vui, tay trong tay với những đam mê về thể xác, bỏ mặc tâm hồn là một gã cô đơn ngồi buồn bó gối ở một nơi góc trống. Chúng ta dễ dàng cười đùa, cợt nhả với tình cảm của người khác, coi những mối nhân duyên hạnh ngộ trên đời chỉ như một trò chơi đếm số dành cho trẻ con. Và chúng ta tự chồng chất lên trái tim rướm máu của mình thêm một vài lần đau khổ nữa. Trái tim đang nặng nề, lại phải oằn mình lên để chống đỡ cả cuộc đời.

Nhưng thời gian trôi qua, đẩy con số tuổi tác lên đến một số đếm đủ cao để khiến chúng ta giật mình. Lúc bấy giờ chúng ta mới ngoảnh lại, nhặt nhạnh những mối quan hệ vương vãi xung quanh và mỉm cười nhạt thếch. Tình yêu bây giờ dường như chẳng còn là điều quan trọng nữa, bởi chúng ta đã có những thứ quan trọng hơn – rất nhiều.

Để rồi sau một lần vấp ngã, trái tim bỗng trở nên nguội lạnh. Chúng ta sợ sệt, dè chừng với bất cứ mối quan hệ nào. Chúng ta tồn tại giữa cuộc đời để va chạm với rất nhiều thứ mới mẻ, với rất nhiều những cột mốc hay ho, nhưng tuyệt nhiên với tình yêu thì không. Chúng ta “né” khá giỏi những cuộc hẹn hò chớp nhoáng, những lời mai mối giới thiệu, hoặc là lạnh lùng thờ ơ với cả những lời chào…

Người khác nhìn vào có thể thấy rõ một khuôn mặt dửng dưng với một trái tim sắt đá. Chỉ bản thân chúng ta biết rằng trái tim mình vẫn đang có lửa đỏ hồng bên trong sâu thẳm, mà buồn một nỗi chưa tìm thấy người đủ kiên trì để thổi bùng ngọn lửa đó lên. Chúng ta không mong chờ, không thắp hy vọng, nhưng dường như cũng chưa hẳn là phủ một màu tàn tro của tuyệt vọng.

Hoặc là, có những người lại chọn cách lao vào những cuộc vui, tay trong tay với những đam mê về thể xác, bỏ mặc tâm hồn là một gã cô đơn ngồi buồn bó gối ở một nơi góc trống. Chúng ta dễ dàng cười đùa, cợt nhả với tình cảm của người khác, coi những mối nhân duyên hạnh ngộ trên đời chỉ như một trò chơi đếm số dành cho trẻ con. Và chúng ta tự chồng chất lên trái tim rướm máu của mình thêm một vài lần đau khổ nữa. Trái tim đang nặng nề, lại phải oằn mình lên để chống đỡ cả cuộc đời.

Nhưng thời gian trôi qua, đẩy con số tuổi tác lên đến một số đếm đủ cao để khiến chúng ta giật mình. Lúc bấy giờ chúng ta mới ngoảnh lại, nhặt nhạnh những mối quan hệ vương vãi xung quanh và mỉm cười nhạt thếch. Tình yêu bây giờ dường như chẳng còn là điều quan trọng nữa, bởi chúng ta đã có những thứ quan trọng hơn – rất nhiều.

Theo Tri thức trẻ


® Bản quyền thuộc về tác giả và nguồn tin được báo mới tổng hợp trích dẫn.
Đọc tin tức sự kiện tin tức mới nhất, nhanh và hay nhất trong ngày tại: Báo mới 24h