Hơn 10 năm chật vật nuôi bếp ăn từ thiện | Đời sống

Ngày đăng: 09/10/2018

Một buổi chiều, chúng tôi đến bếp ăn từ thiện của Bệnh viện đa khoa tỉnh Kon Tum. Khi cơm và thức ăn chưa đưa lên, đã có hàng trăm bệnh nhân lam lũ đợi chờ, gồm đàn ông, phụ nữ và trẻ em đứng, ngồi. Họ tụm ba tụm năm dọc theo hành lang, tay cầm cà mèn, ca, thau nhựa nhỏ.

Ở bệnh viện này, cứ một người nằm bệnh viện thì có 2 – 3 người đi nuôi. Có trường hợp 5 người, cả người nhà và bệnh nhân đều nhờ cơm từ thiện bệnh viện. Chị Y Hanh (27 tuổi, ngụ xã Hơ Moong, H.Sa Thầy) có 3 con nhỏ cùng phải nhập viện điều trị bệnh viêm phổi, chị và chồng túc trực nuôi con. Do không có tiền mua cơm nên cả nhà 5 người đều sống nhờ suất ăn từ thiện. Còn anh A Dưa (30 tuổi, ngụ xã Đăk Na, H.Tu Mơ Rông, cách bệnh viện 70 km) đang nuôi con nhỏ bị viêm phổi, hằng ngày cũng nhờ bếp ăn này. “Nếu không có bếp ăn từ thiện, vợ chồng tui không biết lấy gì để ăn mà nuôi con nằm viện”, A Dưa nói.

Chị Trần Thị Quỳnh Nga, cán bộ Khoa Dinh dưỡng, Bệnh viện đa khoa tỉnh Kon Tum, cho biết: Bệnh viện đang gặp rất nhiều khó khăn để duy trì bếp ăn. Theo quy định mỗi bữa cấp 150 suất ăn, nhưng bữa nào cũng vượt gần 200 suất. Để duy trì bếp ăn, các y, bác sĩ của bệnh viện phải đi xin từ các doanh nghiệp, đơn vị trên địa bàn tỉnh; xin từ gạo, rau, củ, thịt, nước mắm, trứng… mang về nấu cho bệnh nhân nghèo. “Hôm nào khẩu phần ăn có cả thịt, cá là vui lắm. Còn thiếu thức ăn, chị em chúng tôi buồn lắm, nhưng đành chịu”, chị Nga chia sẻ.

Theo Bệnh viện đa khoa tỉnh Kon Tum, từ năm 2008 về trước, khi chưa có bếp ăn từ thiện, nhiều bệnh nhân điều trị và người nhà khó khăn nên bệnh chưa khỏi đã bỏ về. Để giữ chân bệnh nhân, bếp ăn từ thiện của bệnh viện ra đời, nhưng duy trì được hằng ngày rất chật vật. Bà Đoàn Thị Tuần, Phó giám đốc Bệnh viện đa khoa tỉnh Kon Tum, cho biết hơn 10 năm qua, bếp ăn đã hỗ trợ cho bệnh nhân ở lại bệnh viện điều trị theo phác đồ, lành bệnh mới về.

“Chúng tôi rất mong các nhà hảo tâm trong và ngoài tỉnh, gần xa giúp đỡ cho bệnh nhân nghèo, hầu hết là đồng bào người Xê Đăng, Ja Rai, Ba Na, H’Rê, Triêng, Dẻ. Chỉ duy trì được bếp ăn, chúng tôi mới giữ chân được bệnh nhân, nhưng để duy trì được cũng không phải dễ dàng gì”, bà Tuần chia sẻ.

Theo Thanh Niên